Nếu không thể yêu, xin hãy đừng cố yêu

Thảo luận trong 'Mua bán - Rao vặt tổng hợp' bắt đầu bởi soccon2015, 14/11/16.

  1. soccon2015

    soccon2015 Active Member

    Bài viết:
    111
    Đã được thích:
    0
    (lời chúc giáng sinh hay nhất)-"Em à, nếu đã biết trước như vậy? Sao ta còn cố yêu..."

    ***

    >> Xem thêm : những lời chúc sinh nhật hay

    >> Cập nhật : nhung loi chuc hay ngay 20/11

    Xóm ngọn đồi xanh.

    Nơi Minh và Nguyệt cùng nhau lớn lên, Minh mỗi chiều thả một chú Diều bay, mười năm nay vẫn vậy. Rồi mỗi chiều, cũng như vậy, Nguyệt cũng ngước nhìn lên bầu trời, nhắm mắt lại cảm nhận gió. Ngọn đồi xanh có những thảm cỏ xanh mướt cao trải rộng qua, cỏ voi cao quá thân người, lả lướt theo nhịp gió như nhảy múa.

    Đôi khi Nguyệt cũng muốn như cỏ voi, đung đưa theo chúng và rồi nhìn lên bầu trời thì thầm. Mỗi khi Nguyệt thì thầm, Nguyệt lại thấy một cánh diều bay lên, diều lắc lư và diều cũng nhảy múa. Nguyệt cười...


    [​IMG]

    "Anh gió à, em yêu anh mất rồi, làm sao đây nhỉ?"

    Nguyệt mân mê đôi môi nhỏ ướt át, đôi mắt long lanh thở từng hơi thở ấm áp.

    Gió lạnh nhưng gió êm đềm, Nguyệt ấm áp để sưởi ấm gió nhé!

    Rồi cái cô nàng ngây ngô ấy đấy, cứ như vậy trong mười năm ròng chỉ ở bên chàng gió tưởng tượng của mình, nói rằng sẽ vĩnh viễn không yêu bất cứ ai, chỉ yêu mình chàng gió thôi.

    Minh thả chú Diều lên trên bầu trời cao. Minh điều chỉnh chú diều nhỏ nhảy múa như có lời muốn nói. Vì Minh biết, mỗi buổi chiều đến sẽ có một đôi mắt hướng về phía ấy. Minh biết mà, Minh cười và vui vẻ hạnh phúc.

    ...

    A Time For Us, lại điệu nhạc ấy vang lên, hôm nay đã là lần thứ ba rồi. Minh cảm thấy khó chịu và cáu kỉnh, người đó mở nhạc mà không để ý đến cảm xúc của người khác hay sao? Điệu nhạc buồn như vậy, muốn tra tấn người ta ư, đã biết là cô đơn rồi, nhưng không phải cô đơn như thế sẽ rất hạnh phúc hay sao. Tại sao cứ phải cố chấp yêu để rồi một ngày lại đau khổ, hãy là một người như chính mình đã từng làm vậy, hãy bước đi như mình đã và vẫn sẽ bước, đừng cố làm chệch hướng nó để rồi than khóc.

    Minh nghĩ như vậy, Minh thầm ghét mấy cái giai điệu ướt át rồi khóc lóc, tình yêu chẳng có gì tốt!

    Minh ném con chuột xuống mặt bàn, bắt đầu xỏ đôi giày thể thao vào chân. Anh nhìn vào góc nhà và thấy con Diều đẹp đẽ quen thuộc của mình, nhìn thấy nó khiến Minh có đôi chút gì đó cảm thấy bình yên.

    Đã mười năm rồi, sao mày vẫn cố chấp thế hả Minh, tại sao vẫn giữ thứ đồ trẻ con ấy để làm gì? Người lớn rồi thì không được chơi Diều nữa nghe...

    Minh vẫn cười, anh dắt chiếc xe đạp từ trong góc nhà, nhảy lên xe và cầm con Diều rồi phóng xe đến một cánh đồng chè rộng lớn bát ngát.

    Nông trường chè thảo nguyên Mộc Châu, là một nơi có vẻ đẹp liên miên lạ kỳ. Từng ngọn đồi nối liền nhau không dứt, lá chè xanh cũng có nét đẹp riêng.

    Mình đạp xe trên đường mòn, đến một ngọn đồi quen thuộc và cao nhất. Nơi này vắng vẻ lại có gió lớn, rất thích hợp để những cánh Diều bay cao, hơn nữa đồi chè rộng lớn bát ngát, khiến cho người ta có thể nhìn về tận chân trời trong một khung cảnh thần tiên.

    Ù ù!

    Gió lùa qua mái tóc dài lãng tử của Minh, khiến mái tóc anh bay phấp phới với khuôn mặt đẹp trai không giấu được dưới làn tóc ấy.

    Hai mắt Minh đẹp như mắt của con gái, đang híp lại ngửa cổ nhìn lên trời, mình nhìn những đám mây đang che khuất mặt trời, không thấy trời xanh đâu cả. Minh muốn một lần thả Diều có thể nhìn thấy trời xanh, Diều bay cao trên trời và nền trời xanh tô điểm thì thật đẹp. Một thứ Diệu kỳ như vậy chắc sẽ không bao giờ diễn ra.

    Từng động tác quen thuộc như bản năng đã mười năm nay của Minh diễn ra, anh chạy quanh ngọn đồi nhỏ và dần dần đưa con Diều của mình lên cao.

    Có lẽ sở thích với nhiều người rất người lớn như là đọc sách, xem phim chơi đàn, rồi chơi game là những người bình thường, họ coi nó là đam mê. Nhưng đam mê của Minh thú thực có một chút nực cười, lại chính là thả diều như thế này đây.

    Con diều ngày càng bay lên cao cũng là lúc Minh dần được thong thả, anh giật nhẹ thả nhẹ, mỗi một lần giật là một nấc dây cước sẽ được buông ra.

    Con diều đã bay rất cao, sắp hết cuộn cước rồi, Minh thả lỏng bằng cách buông mình nằm xuống giữa đồi chè xanh ngát, tận hưởng bằng cách nhìn con diều của mình đang đung đưa ở trên không trung. Anh luôn có cảm giác rằng, khi anh thả diều, thì không phải là con diều ấy đang bay, mà là anh đang bay mới đúng, có thể vung mình tung cánh bay lên như những loài chim, điều ấy thật giống thần tiên biết bao.

    Minh lim dim nhớ về truyền thuyết của chàng Ngưu Lang với nàng Chức Nữ vào đầu tháng bảy âm lịch, hai người ấy có một câu chuyện tình yêu cảm động và tuyệt đẹp, cũng có nhiều nước mắt nữa. Minh thầm ước có phải rằng sẽ có một ngày nào anh cũng được như vậy, gặp được một người nữ thần trong lòng mình, mà dẫu chăng có là lệnh của Ngọc Hoàng đại đế anh cũng dám trái lời, dẫu cho trời mưa gió bão bùng, anh cũng muốn chết vì em.

    Ùng ùng!

    Chợt trời mây lại đen kịt trở lại, gió ngày càng mạnh hơn, chiếc diều trong tay Minh đung đưa giữ dội. Anh hoảng hốt vội thu lại dây cước muốn đem con diều xuống.

    Pựt!

    Nhưng đáng tiếc thay dây cước của con diều quá mỏng, trước sức gió đột nhiên lớn lên như vậy khiến cho nó không sao có thể chịu được được nổi, nó đã đứt. Diều đứt dây liền đung đưa trên trời, thả mình vào gió bay đi về đường chân trời. Một vài giọt mưa ngâu ngẫu nhiên rơi xuống, khiến Minh phải vuốt mặt để khiến cho những giọt nước mưa không thể rơi vào mắt anh.

    Một điều kỳ lạ nữa lại tiếp tục xảy ra, khi Minh vừa đứng dậy và vớ lấy chiếc xe đạp. Cơn mưa thoáng qua dường như chợt tắt hẳn, bầu trời đầy mây đột nhiên quang đãng lạ thường. Ở phía chân trời xa, con Diều đang thổi đi theo gió, lần đầu tiên Minh đã nhìn thấy chiếc diều của mình, đang tung bay trên bầu trời trong xanh.

    Điều ấy đẹp đến như thế nào, khiến cho lòng mình thả theo gió nhìn diều mà quên mất những điều mình phải làm. Tận đến khi chiếc diều khuất tận chân trời, anh mới sực nhớ ra việc mình phải đuổi theo để lấy lại con diều.

    Minh đạp xe trên đường mòn kéo dài, những cơn gió vẫn liên tục thổi qua làn tóc của anh. Anh đạp xe trên cánh đồng chè xanh mát mà ngày càng cảm thấy yêu nó, yêu quê mình biết bao.

    Minh cứ đạp xe như vậy, cho đến khi anh nhìn thấy bóng dáng một cô gái. Hình như cô gái ấy đang cầm chiếc diều của mình thì phải, Minh cố gắng nhìn xa, và tự gật đầu nói:

    - Phải rồi, không phải của mình thì còn của ai nữa, làm gì có thằng điên nào lại đi thả diều ở đồi chè vào cái giờ này!

    Cô gái trước mắt Minh dần dần hiện ra, cũng là lúc Minh hoàn toàn nhìn thấy khuôn mặt cô, dáng vẻ xinh đẹp và nụ cười rạng rỡ của cô. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một người con gái đẹp như vậy.

    Bất chợt Minh hét toáng lên:

    - Này!

    Anh hoảng hốt ném vội chiếc xe dưới đường mòn, phi vội lên trên đồi chè nơi cô gái ấy đang đứng, rồi quát lớn:

    - Ê cái đồ kia, đừng có lắc cái diều của tôi như vậy chứ?

    Anh hoảng sợ, trên mặt cắt không còn giọt máu, trong đầu một suy nghĩ lóe qua. Người thì xinh đẹp mà sao lại hành động như một đứa trẻ như thế.

    Cô gái ấy đang cầm chiếc diều của anh vung vung mạnh bâng quơ, chiếc diều bị vung lắc mạnh trực như sắp rách ra. Khuôn mặt cô đầy vẻ đáng yêu thơ ngây, nét hiền dịu ở nụ cười không sao giấu được đang hứng thú nhìn con diều trước mặt mình. Bất chợt cô nghe thấy tiếng gọi ở đường mòn dưới đồi chè, liền vô cùng hiếu kỳ, cô đem ánh mắt tò mò nhìn xuống đồi chè. Cô thấy một chàng thanh niên cao lớn đẹp trai, khuôn mặt lạnh lùng đang sợ hãi giơ tay bâng quơ, hốt hoảng kêu cô làm một việc gì đó.

    Nhưng cô hình như không hiểu ý định của anh ta, cô chỉ liên tục cười tinh nghịch và liên tục lắc lắc cánh diều như để trút giận, đôi mắt đẹp như sao băng có thể là một bầu trời đêm chứa cả ngàn vì sao của cô, lúc này đều dồn hết tâm trí thu gọn vào cánh diều trước mặt.

    Toạc!

    Con diều không thể chịu nổi sức rung lắc mạnh như vậy, cánh diều yếu ớt rồi cuối cùng cũng phải rách làm đôi.

    Minh chạy được đến nửa đồi chè nhìn thấy chiếc diều của mình đã bị rách, anh liền ôm đầu ảo não kêu lên:

    - Không...

    Minh thiếu nhẫn nại, bước đến trước mặt cô gái, chỉ tay vào cô và nói:

    - Cô...

    Cô gái kỳ lạ hỏi:

    - Cô cái gì? Anh bị điên à?

    Minh gào lên:

    - Có cô bị điên thì có, vì sao cô lại phá diều của tôi? Trả diều lại đây!

    Cô gái chống hai tay vào bờ hông thon gọn của mình hất khuôn mặt xinh đẹp nói:

    - Đây là diều của anh hả? Tốt lắm, tôi đang định tính sổ đây...

    Minh gằn lên từng tiếng:

    - Tính sổ cái gì, cô phá diều của tôi mà còn đòi tính sổ nữa sao?

    Trong mắt của Minh, cô gái này bây giờ đã không còn xinh đẹp, mà trở nên cực kỳ đáng ghét. Chiếc diều ấy Minh nâng niu hơn mười năm nay, nó là sở thích, và cũng là đám mê của anh. Người nào phá hoại đam mê ấy, thì sẽ là kẻ thù không đội trời chung với anh.

    Cô gái giơ chiếc diều lên, dùng giọng phân tích nói:

    - Anh biết không, anh thử nghĩ xem nếu bây giờ anh đang thoải mái ngồi tận hưởng một cảnh đẹp tuyệt vời, rồi đột nhiên có một thứ gì đó trên trời rơi trúng đầu của anh, vậy điều đầu tiên anh sẽ làm gì?

    Hình như Minh đã dần hiểu ra vấn đề, thì ra chiếc diều của anh bị đứt dây, bay đến đây, hẩm hiu thế nào lại rớt trúng đầu cô nàng này. Với độ cao như thế, với vận tốc nhanh như thế, người nào bị nó rơi trúng đầu mà không bị sưng húp lên mới là lạ.

    Minh dùng giọng thăm dò hỏi:

    - Thật sao?

    Cô gái gật đầu trịnh trọng khẳng định nói:

    - Thật! Không tin anh nhìn xem...

    Cô gái liền vén mái tóc dài đen bóng, một mùi thơm lan tỏa trong gió khiến tâm hồn Minh rung động, chìa ra một góc trên đầu cô nàng đang dần nổi lên một cục đỏ hỏn.

    Mình ngượng ngùng và lại có chút xấu hổ nói:

    - Xin... xin lỗi...

    Cô gái dường như vẫn không nghe rõ liền nói:

    - Xin lỗi cái gì? Xin lỗi ai...

    Minh cất giọng lí nhí trong miệng nói:

    - Tôi xin lỗi cô...

    Trên miệng cô gái, một nụ cười nhỏ xinh hiện rõ nét tinh nghịch, hình như cô đã nghe thấy, nhưng vẫn giả vờ không rõ nói tiếp:

    - Anh nói cái gì cơ?

    Minh đã dần cảm thấy khó chịu, liền quát lên:

    - CHO TÔI XIN LỖI CÔ! Được chưa?

    Cô gái giật mình trước câu nói của hắn, đem ngón tay nhỏ ngoáy lỗ tai lắc đầu nói:

    - Không được! Không có thành ý gì cả...

    Minh nói bằng giọng thiếu kiên nhẫn hỏi:

    - Vậy cô muốn sao thì mới trả cái diều ấy lại cho tôi?

    Cô gái gật đầu khẳng định nói:

    - Gây ra tai nạn tất nhiên phải bồi thường hậu quả, anh phải trở tôi đi khám...

    Minh nhe răng cười, anh rất muốn rời khỏi chỗ này, anh cảm thấy cô gái ngày càng đáng ghét, anh nói:

    - Tôi không có xe, trả bằng tiền được không?

    Cô gái lắc đầu nói:

    - Không thành thật một chút nào, vậy cái xe nào ở dưới đồi chè kia?

    Cô chỉ xuống phía dưới, khiến Minh quay đầu nhìn lại, chẳng phải vừa rồi cô ta còn không nhìn xuống phía dưới hay sao? Minh chắc chắn rằng cho đến khi anh hét lên, thì cô ta vẫn chưa hề nhìn xuống dưới, vậy tại sao cô ta lại biết anh có xe đạp, chẳng lẽ lại là giác quan, điều này không có tính thực tế một tý nào.

    Minh cố điều chỉnh tâm trạng, rồi gật đầu nói:

    - Được rồi! Nhưng cô phải hứa với tôi là khám xong cái cục u nho nhỏ kia thì phải trả lại tôi chiếc diều đấy nhé!

    Cô gái bĩu môi nguýt dài nói:

    - Cục u nho nhỏ ư, anh không thấy bây giờ nó đã to bằng quả ổi rồi ư?

    Cô gái nói xong lại chìa góc nhỏ sưng tấy trên đầu mình ra như để chứng minh cho Minh xem.

    Và thế là Minh và Nguyệt đã gặp nhau trong một ngày như thế đấy, ngày mà Minh tin rằng nó chính là ngày mà định mệnh anh đã được ông trời sắp đặt cho anh gặp Nguyệt.

    ...

    - Xuống xe!

    Minh quát lên khó chịu, cô gái dùng giọng nũng nịu nói:

    - Không, em không xuống, anh cho em đi tiếp đi!

    Minh lắc đầu nói:

    - Không được, trừ phi em không bao giờ mở cái bản nhạc ấy nghe chưa, anh ghét nó quá thể!

    Nguyệt hét lên như để ganh đua với Minh:

    - Không, em cứ mở đấy, anh làm gì được em?

    Minh vò đầu bứt tai nói:

    - Ngày trước thì anh không biết đứa nào suốt ngày mở cái bài ấy, giờ thì anh biết được là em chính là cái đứa đáng ghét ấy mà không sao làm gì được! Trời ơi là trời, có phải ông trêu ngươi tôi rồi không, tại sao ông lại cho tôi yêu một đứa con gái như vậy hả trời...

    Nguyệt cười khúc khích, cô bưng miệng hứng thú với hành động vô cùng đáng yêu của Minh, cô nói:

    - Thì ra ngày trước anh chính là cái tên hàng xóm ấy hả, vậy mà em không biết cơ đây, thật đáng tiếc, nếu không thì em hồi ấy đã mở nó gấp ba lần một ngày rồi cơ, biết đâu đấy lại được gặp anh sớm hơn nhỉ?

    Minh tiếp tục quát lên:

    - Xuống xe, anh không muốn nói chuyện với em nữa, đừng trêu anh!

    Nguyệt lúc này hình như đã biết hối lỗi, cô dùng giọng run run nói:

    - Em biết lỗi rồi, em không trêu anh nữa. Nhưng anh định thả em ở giữa cái đồi chè không một bóng người này mà đi về nhà à? Trên báo có lắm vụ bắt, hiếp... bla bla lắm đấy!

    Minh nghe thấy Nguyệt nói vậy thì liền cắn răng cười khổ, nhìn xung quanh, nhưng vẫn kiên quyết nói:

    - Không biết, em xuống xe đi, anh không trở nữa. Anh sẽ đạp xe cạnh em...

    Nguyệt ú ớ nói:

    - Ơ, thế anh định cho em đi bộ à?

    Minh gật đầu nghiêm túc nói:

    - Ừ, đi bộ cho khỏe, con gái gì mà lười!

    Nguyệt nguýt lên tức giận nói:

    - Rồi nhé, từ giờ đừng hòng đòi chở em đi chơi nữa!

    Minh gật đầu thong thả nói:

    - Điều tuyệt vời nhất trong ngày mà anh từng nghe đấy!

    Nguyệt cúi mặt hằm hằm giận dỗi, nhảy xuống xe. Cô cúi mặt bước đi không thèm nói với Minh một lời, Minh huýt sáo bâng quơ, được một lúc thì cất giọng hỏi Nguyệt:

    - Thế nào, bớt tăng tăng chưa, hết rồi thì lên đây anh chở về?

    Nguyệt vẫn không thèm nói một câu, Minh biết Nguyệt đang làm nũng bèn nhẹ giọng:

    - Được rồi, cho anh xin lỗi, thật đấy!

    Nguyệt vẫn không thèm nói một câu, Minh cười hì hì nói:

    - Xem kìa, trông em tức giận xấu lắm, không được giận kiểu ấy nữa nghe, anh không thích đâu!

    Nguyệt chợt nói:

    - Ai cần anh thích, giở hơi, đồ ảo tưởng sức mạnh...

    Minh ú ớ nói:

    - Ơ, hôm nay còn dám nói không thích anh nữa à?

    Nguyệt nói:

    - Không thèm...

    Minh nghe thấy tiếng nấc sụt sùi trong cơn nghẹn họng, anh luống cuống nói:

    - Nguyệt, khóc đấy à? Lớn rồi mà còn khóc nhè...

    Nguyệt la lớn:

    - Ai khóc?

    Hu hu!

    Rồi Nguyệt không tự chủ được, nước mắt cô trào ra không theo ý mình, cô ôm mặt ngồi xuống. Minh vội ném chiếc xe đạp bên đường nhảy xuống, chạy đến trước mặt Nguyệt. Cô lảng tránh khuôn mặt anh, ôm mặt khóc không nói gì.

    Minh cười hì hì tiến đến ôm lấy thân hình bé nhỏ của Nguyệt vào lòng mình rồi nói:

    - Buồn cười chưa, đứa nhỏ này, anh chỉ trêu em một chút thôi mà. Cái này gọi là gậy ông đập lưng ông đấy nhé!

    Nguyệt vẫn không thèm nói gì, vẫn quay mặt lảng tránh Minh, nước mắt cô vẫn chảy ra đều đều. Đôi mắt đỏ ửng với những dòng nước mắt, càng làm Nguyệt đẹp thêm, đôi mắt long lanh, bờ môi đỏ mọng, khiến tim Minh đập mạnh.

    Dưới ánh trăng đêm đồi chè, hình ảnh mờ ảo, gió lùa qua giữa hai người như hâm nóng thêm tình yêu của họ. Minh ôm chặt Nguyệt vào lòng và nói:

    - Nếu một ngày anh và em không thể đến bên nhau như thế này nữa, thì cũng đừng quên anh nhé Nguyệt?

    Nguyệt bẽn lẽn như một con mèo nhỏ, cô rụt rè, rồi luồn nhẹ bàn tay vòng ra sau lưng, ôm lấy Minh thật chặt. Nguyệt ngước nhìn Minh trong ánh sáng mờ ảo của vầng trăng cuối hè, Minh nhìn Nguyệt với ánh mắt chứa đậm chân tình, bờ môi Nguyệt thật hấp dẫn. Minh không kìm được, nhẹ nhàng đặt môi mình vào môi cô, một nụ hôn ngọt ngào trong sáng, một nụ hôn chứa đậm cảm xúc tuyệt đẹp. Tình yêu diệu kỳ đến thế sao? Giờ thì Minh đã hiểu được thế nào là tình yêu, vì sao mà ngươi ta lại có thể bất chấp hết mọi thứ, dẫu từ bỏ mạng sống, cũng vì tình yêu mà hiến dâng.

    Minh nâng dần khuôn mặt Nguyệt, khi lưỡi hai người chạm vào nhau, hòa quyện trong hương vị ngọt ngào của tình yêu, con tim đập mãnh liệt. Minh dừng lại, từ từ rời khỏi môi Nguyệt, nhìn cô với ánh mắt cháy bỏng nói:

    - Anh yêu em, đừng rời xa anh nhé!

    Hai người ôm nhau thật chặt, dưới ánh trăng càng ngày càng rõ nét, Nguyệt càng cảm thấy hạnh phúc hơn. Ông trời đã thật tốt khi trao Minh đến cho cô, có phải là ông đã nghe thấy lời thỉnh cầu của cô rồi hay không? Đừng rời xa em nhé Minh, cô mỉm cười hạnh phúc, dòng nước mắt mằn mặn chảy xuống, quyện với nụ hôn ngọt ngào của tình yêu khiến cô có một cảm xúc khó tả.
     

Chia sẻ trang này